HTML/JavaScript



NgocDungLyhoa chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm

Chủ Nhật, 26 tháng 8, 2018

ĐỒNG CẢM THƠ HÀN VÀ TRĂNG



THƠ HÀN  MẶC TỬ VÀ TRĂNG

Mặc Tử thuở xưa có Mộng Cầm
Cuối đời trọng bệnh vẫn kề chăm
Hồn thơ mãi miết cùng trăng gió
Cùi hủi nào đâu có ngại ngần !?

Trăng Hàn Mặc Tử thật yêu đời
Cành liễu đong đưa vẫn lã lơi
Bờ cát mênh mông đầy ảo ảnh
Biển xanh dậy sóng vẫn rong chơi

Rồi một ngày kia thật não nùng
Trăng rơi xuống biển vỡ rưng rưng
Hồn Hàn Mặc Tử cùng ch\ìm lắng

Để lại cho đời thơ và trăngH
HND









Thứ Bảy, 25 tháng 8, 2018

SONG HỮU HÒA THƠ



SONG HỮU HÒA THƠ


Lời thưa : :

Vào một buổi chiều sẩm tối sau cơn mưa, nữ sĩ Diệu Sinh Hạt Cát ra đồng dạo cảnh. Cảm lòng trước cảnh hoang vắng cô liêu, nữ sĩ thốt lên mấy vần thơ tự sự: Ngoái lại


Ngoái nhìn, nhưng chẳng thấy gì
Chỉ lờ mờ vệt xám chì quệt ngang.
Thôi tiếc thương, hết ngỡ ngàng
Sạch sành sanh chút muộn màng cũ xưa.

Gió táp xơ lá ngọn dừa
Cỏ bờ ao dạt nước mưa cuối dòng.
Bù nhìn nghiêng ngả giữa đồng
Lấy đâu gió lộng mà mong phất cờ?!

Mõ cầm canh điểm từng giờ
Tiếng khàn đêm.Muội đèn mờ bóng sương.
Hoang vu đền miếu ven đường
Liêu xiêu sót mấy chân hương mái ngoài.

..Ngoái nhìn.Chả thấy bóng người

Chỉ loang loáng Nụ hoa nhài ắm trăng..
HCDS

Cũng vừa lúc đó Ngọc Dũng tôi bước tới trộm nghe mà chặn lòng hoài cảm. Nghe như phảng phất hồn thơ nữ sĩ Đoàn Thị Điểm trong Chinh phụ ngâm của Đặng Trần Côn năm nào, liền nẩy ra ý định họa thơ cùng Diệu Sinh bằng cách biến thể. Bài thơ đó như vầy:


Diệu tựa cửa, ngoái trông thăm thẳm
Thấy gì đâu, vệt xám quệt ngang
Hết thương, lại tiếc ngỡ ngàng
Sành sanh sạch hết muộn màng cũ xưa

Gió thổi táp, ngọn dừa xơ xác
Mưa dập vùi, cỏ lác trôi sông
Bù nhìn nghiêng ngả giữa đồn
Còn đâu gió lộng mà mong phất cờ


Mõ như dục, từng giờ thúc điểm
Muội đèn khuya, như liếm bóng sương
Hoang vu bóng miếu ven đường
Liêu xiêu sót lại chân hương mái ngoài


Ngoái càng quặn, không người vắng bóng
Loang loáng qua, mấy khóm hoa nhài
Dưới trăng thấy nhụy xạc xài
Hương đà phai nhạt như người quá xuân….
NDHL

Cả hai bài thơ Dũng Hồ đã lưu lại từ blog Yahoo năm 2012… không biết nữ sĩ còn nhớ không ?

Mong Bùi Trường thông cảm cho đường đột nhé










Thứ Năm, 23 tháng 8, 2018

CẶP ĐÔI THI NHÂN



GỞI ANH
Em gởi anh thăm biển giùm em
Bởi lâu rồi em chưa về ngoài nớ
Chưa được chân trần dẫm trên bờ cát nhỏ
Chưa nghe gió mặn về những sáng tinh khôi
Ở nơi nầy vẫn có biển anh ơi!
Nhưng sao bỗng bồi hồi khi trông về nơi ấy
Dẫu nơi đây nước biển xanh vẫn vậy
Sao tim bỗng rộn ràng khi nhớ biển quê hương
.
Vớt giùm em những bọt trắng thân thương
Gởi trong gió nụ hôn đầu kỷ niệm
Cho mặn môi em - biển hay nước mắt
Hạnh phúc đâu rồi - lay lắt cả hồn xưa
Đừng thăm biển vào những ngày mưa
Bởi em sợ sóng dồn khi biển động
Đừng thăm biển trong những chiều cuối nắng
Biển sẽ nhạt nhòa phai mất tình nhau
Anh hãy về thăm biển giùm em
NGỌC CẦM
2015




 GỬI EM
Thư gữi anh đọc nghe dào dạt
Khiến lòng anh thổn thức vô cùng
Bởi có người nhớ biển miền trung
Đã một thời hai ta sóng bước

Biển vẫn sống không bao giờ chết
Sóng vẫn reo trắng xóa dưới gót chân trần
Đôi bàn chân hồng đỏ của Ngọc Cầm
Cho anh được xoa bàn chân mát lạnh

Đôi bàn chân miệt vườn cây trái
Sum xuê xanh bóng mát hương đời
Vào nhà em ngọt lịm bờ môi
Xoài mít ngọt đẹp màu thương nhớ

Nhớ lời em anh gữi vào trong đó
Chút mặn mà muối biển quê anh
Nhút em làm có thi vị hai miền
Như chúng ta đã bao lần ước hẹn

Dẫu ở xa cũng là đất Việt
Núi Trường sơn với cả biển đông
Biển vẫn mặn không bao giờ nhạt
Miệt vượt em vẫn nặng lòng ai ?
NGỌC DŨNG






Thứ Tư, 22 tháng 8, 2018

VU LAN CẢM TÁC

VU LAN CẢM TÁC
Cảm kích linh hồn trải khắp nơi
Thu về rung động cả lòng người
Vu lan báo hiếu ơn Cha Mẹ
Tưởng nhớ tri ân những kiếp đời
Đẳng tử cô hồn không địa chí
Vong gia thất bổn lạch luồng khơi
Lá vàng gió thổi bay lả tả
Vọng tưởng hồn thiêng hãy nhận lờ


Thứ Hai, 20 tháng 8, 2018

KIẾP THI NHÂN


KIẾP THI NHÂN
Tứ tuyệt
Kiếp làm thân chịu khổ ai hay
Bại liệt bán thân chân với tay
Mây trắng hoàng hôn lặng lẻ đứng
Mưa sa gió táp cản đường bay
DH 14/8-2018

Chủ Nhật, 19 tháng 8, 2018

TÔI ĐÃ VỀ ĐÂY

TÔI LẠI VỀ
Tôi lại về đây các bạn ơi
Bao năm rong ruổi chốn chợ trời
Tìm nguôn thi hứng nhưng buồn quá
Lực bất trọng tâm về lại thôi

Nối laitj tình xưa những áng thơ
Động viên chia sẻ những niềm mơ
Vườn thơ lối cũ tình thêm đậm
Chén rươu chờ trăng tứ tuyệt chờ
NDLH 8/2O18

Thứ Bảy, 2 tháng 6, 2018

NGHIỆT NGẢ

NGIỆT NGÃ
Kính viếng linh hồn cha
1 DI ẢNH CỦA CHA

Đau lòng con lắm phụ thân ơi
Nhìn ảnh hình cha xót quá trời
Dáng đứng ung dung đầy nghĩa cả
Vóc nhìn đằm thẳm đẹp tình đời
Sáu mươi mùa lá vùi trong đất
Năm mốt tuổi đầu loại kiếp người
Số phận an bài sao nghiệt ngã ?
Oan gia đau đớn khó mà vơi

2 NGHIỆT NGẢ
Nhớ lại ngày xưa tủi cực cha
Cam lòng đành chịu nỗi can qua
Lìa trần bức tử bao oan nghiệt
Về đất làm ma quá xót xa
Vợ yếu thuốc thang chồng chịu tệ
Con thơ dắt díu cậy tay bà
Cao xanh thăm thẳm nào hay biết
Nỗi khổ dân gian thấm lệ nhòa
(7/2 Bính Thân 1956 - 7/2 Ất Mùi 2015)

3 NGÀY GIỖ CHA

Quên sao được tháng hai ngày bảy (AL)
Cha đi xa năm ấy Bính Thân (1956)
Nữa đời đang độ mạnh chân
Mà sao ngã gục bỏ trần lìa dương

Đời sao lại không thương không xót
Nỗi oan khiên thưa thốt cùng ai ?
Cam đành bèo dạt mây trôi
Cha về đất mẹ con côi cút đời !

Nay nhẫm tính sáu mươi xuân chẵn
Lá vàng rơi cành vẫn còn xanh
Ơn trên gia quyến an lành
Gốc còn cây lại đâm cành nở hoa

Cứ xuân đến cả nhà lại nhớ
Bát cháo nghêu bữa nớ không quên
An thân cực lạc cõi tiên
Cháu con nhớ mãi lời nguyền: Thâm Ân

4 NGÀY GIỖ MẸ

Hôm nay ngày giỗ Mẹ ơi
Làm sao quên được bóng người Mẹ xưa
Trải bao năm tháng nắng mưa
Mà hình ảnh Mẹ không mờ trong tâm.

Cuộc đời mẹ tấm gương sáng chói
Để cháu con nhớ mãi ghi sâu
Lấy chồng Mẹ trọn nàng dâu
Thương chồng Mẹ vẫn trước sau vẹn tròn

Thuở còn trẻ dáng mòn liễu yếu
Bốn lần sinh năm đứa còn ba
Cùng chồng lặn lội sớm khuya
Lập nên cơ nghiệp ai ngờ nát tan.

Như cơn lốc lùa càn sự nghiệp
Dây oan gia khép nghiệt yết hầu
Chồng về cõi hạc khổ đau
Mẹ đành gạt lệ nuốt sầu nuôi con.

Bao ngược trái nước non có biết
Mẹ dắt con thảm thiết khốn cùng
Nhớ lại nước mắt rưng rưng
Cháu con thương nhớ cầu mong an lành.

Cuộc đời Mẹ trọn tình hiếu thảo
Với tổ tiên gia đạo nhất tiền
Ngày về cõi hạc quy tiên
Mẹ còn báo đáp Tổ Tiên, Ông Bà

Ôi phút chốc ai mà được thế
Gặp bà con như thể trời xui
Mẹ đi ai cũng bùi ngùi
Cháu con quấn quýt bên hài nhớ thương.

Hôm nay kỵ nhật đơn thường
Làm sao quên được tấm
 gương mẹ già

NGÀY CHA ĐI                                 
  Nhân 56 năm ngày mất của Ba
                                         7-2-AL 1956--7-2-AL2012
 Ngày ấy bên sông bãi cỏ hoang
 Nắng chiều nhạt xế tiếng súng vang
 Cha đã ra đi từ ngày ấy
 Để lại muôn vàn sự dở dang

Quạ réo nốc nhà xé lòng con
Nhện xa trước mặt mẹ héo hon
Thượng tuần xuân ấy trăng vừa xế
Ai có nghe chăng tiếng nỉ non

Cha đã ra đi quá đau thương
Đầy vơi giọt lệ suốt canh trường
Sáng ra ráo hoảnh khô dòng lệ
Hồn đã trân đi nỗi đoạn trường

Cha đã ra đi chẳng một lời
Để đàn con dại sống chơi vơi
Một mình một bóng con thuyền nhỏ
Mẹ dắt con thơ vượt biển đời

Cha đã ra đi nhưng chẳng quên
Nâng niu con nhỏ ngày lớn khôn
Tiếp cho sức mẹ ngày thêm khỏe
Xóa đi mặc cảm để lo toan

Qua rồi cha ơi cuộc biển đời
Công mẹ bao la tựa biển trời
Suối vàng cha hãy yên giấc nghĩ
Các con xin nguyện xứng với đời