HTML/JavaScript



NgocDungLyhoa chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2018

CHƠI TRĂNG






CHƠI TRĂNG

Trung thu mời bạn đến Quảng Hà
Chơi trăng phá cỗ cùng Hằng Nga
Xin hỏi nàng nay bao ngàn tuổi
Mà còn trẻ đẹp hơn dưới ta

Nàng bảo: Rằng đây rất khả an
Thiên tai địch họa chẳng phải bàn
Môi trường trong sạch không bụi bặm
Hoa quả tốt tươi chẳng thuốc thang

Thấy Cuội ngồi chơi dưới gốc đa
Quanh năm sưốt tháng chẳng kêu ca
Vi vu tiếng sáo cùng trâu nghé
Cảnh sống nơi đây khác đất xa

Cuội nói : Nơi đây chẳng thiết nhà\
Cơm ăn nước uống cốt sương sa
Áo quần mây phủ luôn thay đổi
Vô sản tay không chẳng sợ "Ma"

Vô tư mà sống chẳng tranh dành
Mưu toan vùi dập chỉ thiệt thân
Sớm già mau chết là như vậy
Không như cuộc sống dưới trần gian

Ngocdunglyhoa2018

Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2018

NHỮNG CHÂN TÌNHB BĂNG THƠ STLB KHI ĐỌC HỒI KÝ ĐỜI HỌC TRÒ CỦA TÔI ==


=====================================================================
Tấm Chân Tình Sẻ Chia Của Tác Giả Nguyễn Vũ Song Thu Với Hồi Ký Đời Học Trò.
Tấm Chân Tình Sẻ Chia
Của Tác Giả Nguyễn Vũ Song Thu  Với Hồi Ký Đời Học Trò.

Tác giả Nguyễn Vũ Song Thu trong một Comment chia sẻ với tác giả Hồ Ngọc Dũng chị đã viết thế này:"Do cùng cảnh ngộ với anh nên em vô cùng xúc động khi đọc hồi kí của anh và thơ chuyển thể của HXS." Có lẽ cộng thêm sự đồng cảnh ấy nên chị đã cùng đồng hành suốt 25 chương, 28 phần bằng thơ của Xuân Sơn và 25 chương văn xuôi của tác giả HND. Bài tổng hợp này XS xin phép chỉ đăng thơ chị viết như một lời cảm ơn chân thành tới tác giả Nguyễn Vũ Song Thu

Ngồi ngẫm lại một thời xưa cũ
Lệ lưng tròng, ủ rũ tâm can
Bao nhà phải chịu ức oan
Nỗi đau thấm đất lời than thấu trời

Một thời đau khổ khó quên
Dưới trên lộn chỗ, đảo điên tình đời
Càng nghĩ càng buồn anh ơi
Bầm gan chỉ biết vạch trời kêu oan



Một thời đau đớn xót xa
Đã thành giọt đắng trong ta bao ngày
"Chẳng ăn phải ớt mà cay
Chẳng cầm phải lửa mà tay em phồng"

Mất người hết của tội không
Anh em xa lánh, vợ chồng ly tan
Vạch trời vạch đất kêu oan
Trời cao có thấu tâm can chăng là?

Trời ơi đau xót xé lòng
Bốn nhà cùng bị niêm phong một ngày
Hỏi rằng mắc tội chi đây
Xin thưa chỉ tại cái tay hay làm

Cái đầu suy tính khôn ngoan
Bát ăn bát để khá hơn người thường
Thế nên phải chịu tang thương
Tan nh
à nát cửa hết đường sinh nhai
Hỏi rằng lỗi đó tại ai?!

Một thời rau má lá khoai
Trở thành bữa chính giúp ai no lòng
Qua cơn khốn khó long đong
Những ngày xã hội đổi ông ra thằng*

Tình máu mủ nghĩ thời thêm tội
Muốn sẻ chia khó nói cùng nhau
Những là ngó trước trông sau
Sợ ai bắt gặp lại rầu người thân

Lại có kẻ vu oan giá họa
Làm người ngay bỗng hóa hàm oan
Chịu bao cơ cực lầm than
Tù đầy, chết thảm biết làm sao đây?
Hỡi trời cao . Hỡi đất dày
Làm sao giải nỗi oan này cho dân?

Một thời ấy biết bao oan khuất
Bao gia đình u uất nát tan
Sau thời đánh Pháp lầm than
Ngỡ rằng sẽ được ngập tràn niềm vui

Vậy mà vẫn ngậm ngùi chua chát
Bởi những ngày cải cách đớn đau
Mất người, hết của vì đâu
Bắc thang mà hỏi trời cao đất dày

Đời dâu bể, bể dâu muôn nỗi
Vẫn vượt qua chìm nổi đứng lên
Nhưng lòng chẳng thể nào quên
Một thời điên đảo đảo diên rối bời

Vào lớp học- nhà mình thuở trước
Mỗi bước chân một bước bùi ngùi
Nhà xưa cảnh cũ đây rồi
Nhưng nay buồn tủi biết hồi nào khuây

Ôi nơi chốn sum vầy một thuở
Giờ mình con bỡ ngỡ bước vào
Thương ba ruột xót như bào
Thương con ba đã hiện vào giấc mơ...

Nghĩ cám cảnh gia đình oan khuất
Lại buồn vì lực bất tòng tâm
Học hành đành phải dở dang
Cũng đành gắng gượng chuyến sang học nghề

Trời xanh định hưng suy mọi nhẽ
Phận con người nương thế mà theo
Rồi bao ngày tháng gieo neo
Cũng dần dần bớt ít nhiều đó thôi

Trải qua những tháng ngày cơ cực
Giờ biết mình được học vui thay
Những mong thoát kiếp đọa đầy
Mẹ cùng chị phải chung tay lam làm

Em hiểu nhẽ nên ham học hỏi
Năm lại năm tiến tới không ngừng
Mọi người khôn xiết vui mừng
Thành tích học tập tặng chung cả nhà

Lòng nặng nỗi thương cha oan khuất
Sửa sai nhưng chẳng thắp nén nhang
Hình như họ chỉ nói suông
Ngắm nhìn mộ chí đau buồn lòng con...

Đời đã chuyển qua miền u tối
Được học hành le lói niềm vui
Hè về phượng đỏ rực trời
Thăm quê, gặp nội xiết ôi vui mừng

Tình bầu bạn tưng bừng một thuở
Vẫn còn nguyên nhung nhớ đầy vơi
Thăm ngôi nhà cũ thương ơi
Cây mai, cây quýt mất rồi , lòng đau

Thầy hiền lại gặp trò ngoan giỏi
Trò ơn thầy khôn nói hết lời
Tóc thầy trò đã bạc rồi
Gặp nhau bao nỗi mừng vui khôn cùng

Con mất cha đứt từng khúc ruột
Cảnh gia đình não nuột tang thương
May còn giữ được nắm xương
Mẹ con tắm rửa rồi mang cha về

Yên nghỉ cạnh tổ tiên cha nhé
Cho chúng con và mẹ bớt đau
Từ nay cho mãi mai sau
Gia đình mình sẽ bên nhau cha à

Con đi học xa nhà có bạn
Luôn sẻ chia buồn nản cũng qua
Hình như trời vẫn thương mà
Nên cho tình bạn đậm đà yêu thân...

Đâu phải bởi tài hèn sức mọn
Bởi lẽ đời gốc ngọn ngả nghiêng
Âm thầm chịu phận thiệt riêng
Lại về với má trong miền quê thôi

Đường học vấn thôi rồi lỡ dở
Học làm nghề cũng khó vì đâu
Hỏi trời trời quá cao sâu
Đành ôm một mối sầu đau ngậm ngùi

Tình đầu dẫu chửa ngỏ lời
Mãi còn vương vấn rối bời lòng ta
Bây giờ nàng ở gần xa
Cháu con răng rứa? Nhớ ta chăng nàng?
Còn ta mỗi dịp No en
Phập phồng , thấp thỏm trái tim rộn ràng
Ước chi biết được tin nàng
Hay là bất chợt gặp nàng đâu đây...
Nỗi niềm nàng hỡi có hay?

Tình đẹp thế sao đành bỏ lỡ
Để kiếp này phải dở dang nhau
Biết rằng sang đến kiếp sau
Có còn gặp để nói câu chung tình?

Hay lại vẫn bồng bềnh trôi nổi
Để tơ tình lại lỗi tình thôi
Phải chăng tạo hóa trêu ngươi
Chỉ cho dang dở để rồi nhớ thương?

Nỗi niềm xưa còn vương vấn mãi
Biết bao giờ ta lại gặp nhau
Để ngồi cho hết đêm thâu
Buồn vui một thuở nhớ nhau một đời

Nàng thèm nghe nói một câu
Sao anh im lặng cho đau lòng nàng?
Trách chi duyên phận bẽ bàng
Hay là chỉ biết trách chàng vô tâm?
Thôi đành buồn tủi âm thầm
Yêu ai chẳng vẹn sắt cầm xót thay

Đúng là có chút lỡ làng
Nên anh tôi mãi vẫn mang mang buồn
Dẫu rằng bóng xế hoàng hôn
Tình đầu kia vẫn cứ còn tinh khôi
Thật là kì diệu anh ơi

Hai khổ đầu của chương này
Huỳnh Xuân Sơn viết thật đầy chất thơ
Cảnh tương phùng quá bất ngờ
Khiến ai cũng phải sững sờ vì ai
Mười năm bằn bặt tin người
Bỗng dưng gặp lại mừng vui khôn cùng

Thôi cũng thỏa chín mong mười nhớ
Mối tình đầu lỡ dở vì đâu
Chẳng còn than trách chi nhau
Chỉ còn đăm đắm một màu mến thương

Anh tôi hên thật là hên
Một bên vợ lại một bên người tình
Ánh trăng huyền ảo lung linh
Tăng thêm lãng mạn cho mình cho ta
ước gì khi tuổi đã già
Anh tôi lại gặp người ta một lần

Gấp sách lại mà lòng trĩu nặng
Một nỗi buồn xa vắng mênh mông
Người xưa vẫn cứ đứng không
Anh tôi con bế con bồng rồi đây

Trời xanh thấu nỗi này chăng chớ
Lỡ để nàng dang dở một thân
Anh tôi chỉ Tấn tơ Tần
Gặp người xưa chỉ một lần lại xa

Dẫu rằng vẫn thiết tha nông nỗi
Bù đắp sao cho nổi lòng nàng
Thật tình dẫu muốn đa mang
Cũng không thể được đành than trách mình

Tác giả Nguyễn Vũ Song Thu



Thứ Ba, 11 tháng 9, 2018

Ngoctuyencp-ngocdunglyhoa đối họa phần 2




VẦN PHƠ


Trà thanh thoảng gió với vần thơ
Nắng ấm dần lên khói thuốc mờ
Giấy trắng nằm chờ câu đối vịnh
Ngâm nga ý tuyệt…dệt vần .phơ….
Hiiiiiiiiiiiiiiiii
Ngoctuyencp


Ngồi buồn viết tạm mấy vần thơ
Gữi tới thi nhân dưới trăng mờ
Nguệc ngoạc dăm câu cho vợi nhớ
Kẻo lòng man mác cứ phất phơ
ngocdunglyhoa.

Một căn nhà nhỏ ấy là thơ
Trầm ngâm khói thuốc Sáng sương mờ
Ý vần chưa trọn tình trân trọng
Thoảng chút tơ trời gió phất phơ...
Ngoctuyen cp



Đã từng họa đối những ý thơ
Ngã nghiêng bên gối thuốc phả mờ
Rượu cạn lưng bầu còn nuối tiếc
Ý thơ sao cạn cứ phất phơ
ngocdunglyhoa



Tình bằng hữu ấy lắm ý thơ
Sao đành nói thế khiến duyên mờ
Rượu đời cứ nếm lòng chua xót
Bấy nhớ mong chờ cứ lơ phơ
Ngoctuyencp
============================================Ì



10 BAÌ THƠ NGÔNG


1-YÊU
Quê hương cách trở lắm thương yêu
Nhớ lắm buồn vương khóc những chiều
Ta đến bên đời ru mộng tưởng
Say tình nhân thế lắm liu chiu

2-RƯỢU
Hồn thơ một tối ghé qua nh
Rượu ấm lưng bầu bạn với ta
Ngắm nguyệt sương rơi mây g lãng
Bên trời mộng ảo cỏi ta bà
3-THƠ
Lẩn thẫn thơ sầu thế bảo la
Ngày đêm tưởng khỏi cần bà
Tranh lo gánh hết thôi đành chịu
Một thuở say đời mộng ngẫn ra
4-SA
Quán rượu chiều nay nhộn nhịp ghê
Say tình chiến hữu chẳng cần về
Ly anh chén chú cùng nhau tụng
Bỏ hết bên đời mọi sự chê..

5-ĐỜI
Thảng thốt tình rơi tiếc lắm thay
Chia tay đau đớn chuyện phơi bày
Thương nhiều kỷ niệm hồn trăn trở
Chợt nghẹn chiều nay nổi đắng cay

6-HỌC
Thương thân trách phận bon chen nghèo
Học mãi lang thang cứ bám theo
Chữ tốt đem trao không ai nhận
Đời buồn lá chiết bắt leo trèo

7-BUỒN
Buồn vương khóe mắt sầu năm canh
Ngấn lệ rưng rơi chút phận dành
Tủi xót thân mình sao lận đận
Nuôi con mong mỏi chuyện công thành

8-MUA
Mua gì cũng phải chi bằng tiền
Vật giá leo cao lắm lúc điên
Mượn chát bán mua không kẽ giúp
Làm sao xoay trở ráng tròn niên

9-ĐỔI
Đêmay ngớ ngẩn nhìn vầng trăn
Gởi tặng thơ say đến nàng Hằng
Chén rượu nồng cay ta ấp ủ
Mền môi chát đắng ngắm người nhăn

10-TỈNH
Chiều nay tỉnh giấc ta tìm say
Đễ trốn niềm đau với đắng cay
Thức khóc năm canh ôm trắc trở
Rượu tràn ngất ngưỡng cứ vùi say
(Ngoctuyencp)



Y ĐỀ





1 -Còn gì đâu nữa để thương yêu
Ta đã chia tay một buổi chiều
Sóng gió tình đời ôi ảo tưởng
Tim vàng mỗi góc cảnh liu chiu

2-Đã mấy lâu rồi vợ vắng nhà
Mượn rượu giải sầu một mình ta
Ngẫm lại tình đời ôi bảng lảng
Làm sao nối lại với tính bà

3-Ta muốn hồn ta chốn bao la
Mất rồi duyên nợ với tình bà
Vì chưng không trẽ nên phải chịu
Duyên hờ đoạn cuối chứ thực ra

4-Chán lắm buồn thay chán chán ghê
Mượn rượu giải sầu chẳng muồn về
Quên đi quên hết bao lần tụng
Tụng có được chi chỉ có chê..

5-Đời chi mà cực cực lắm thay
Nhiêu việc lo xong lại cứ bày
Kinh tế hết lo lo cái chữ
thế rồi thi hỏng thật là cay

6-Học vấn như tôi cũng chịu nghèo
Học tài thi phận cũng phải theo
Vì chưng lý lịch không ai nhận
Bôn ba lắm việc cũng phải trèo

7-Ai ơi buồn lắm suốt năm canh
Của cải bao nhiêu đã cất dành
Bóng xế một mai vấp lận đận
Ai ngờ giông tố phá tanh bành

8-Đời đã sinh ra bạc với tiền
Mua đi bán lại,lại đảo điên
Cho vay nặng lãi không hề giúp
Lợi dụng bán mua phát hết niên

9-Ngồi buồn nhớ bạn ngắm vầng trăng
Đã mấy năm rồi vắng bóng Hằng
Nỗi nhớ bao lâu luôn ấp ủ
Giãi sầu mượn rượu họa lòng nhăn

10-Chiều nay chủ nhật em ngủ say
Anh đến thăm em ngậm đắng cay
Muốn họa thơ em lòng trắc trở
Phen này mượn rượu uống cho say
ngocdunglyhoa

================================================================================================================================================
GIAI THOẠI THI NHÂN


ngotuyencp

Hiii chủ nhật tươi hồng

ngocduhoa00:00 14 tháng 7, 2013
Chỉ họa bài 10 vì đúng tâm trạng của người đi thăm mà ko đc bạn tiếp vì bạn ngủ say
Chủ nhật chiều nay em ngủ say

Anh đến thăm em ngậm đắng cay
Ra về ngao ngán lòng trắc trở
Phen này quyết về cũng uống say
Xóa

Ngọc Tuyền hứa00:46 14 tháng 7, 2013
Đang tỉnh mà sao giống kẽ say
Nói chi bao ý ớt ngầm cay
Xưa nay không biết men với rượu
Dám nói với tui uống cho say....







ngocdunglyhoa02:40 14 tháng 7, 2013

Dám nói với tui uống cho say....

........

Nghe mà thân thiết lắm rồi đây

dám nói với tui uống cho say

thôi thì một ngày một bài anh họa hết
để xoa bao nỗi ngậm cay....hề ề
















































Thứ Năm, 6 tháng 9, 2018

Ngoctuyencp-ngocdunglyhoa đối họa






TRỞ LẠI
Thắm thoát bao ngày trở lại đây
Nhà xưa cảnh cũ vẫn nơi này
Hoa sen bạch khiết xòe khoe cánh
Bông giấy hồng tươi phủ điểm cây
Ngõ trước an lành cười cợt gió
Hiên sau êm ấm giỡn đùa mây
Anh em tay bắt vui tao ngộ
Khôn xiết  mừng thay... chị gọi mày!
Ngoctuyencp
------------------
Y ĐỀ
Buồn lắm em ơi đã mấy lần
Sao về mà chẳng đến nhà anh
Mười câu thơ họa từ ngày ấy
Một bước ra đi cứ xa dần
Thỉnh thoảng qua thăm nhà vắng vẻ
Đôi lần lại đến lá đầy sân
Lần này không biết đi hay ở
Hay lại âm thầm sống ly thân
Ngocdunglyhoa
======================
SẮC TÍM

Tím lụa tôi yêu sắc đóa cà
Tím mơ phơn nhớt dáng em qua
Tím chiều bảng lãng hoàng hôn lặn
Tím dạ mơ màng ánh nguyệt xa
Tím khóc riêng mang  chờ nhớ   bạn
Tím sầu chung thủy  xót thương    ta
Tím thề vẹn chữ câu mai trúc
Tím hẹn  muôn thu mãi đến già
Ngoctuyencp

MÀU CHUNG THỦY
Tím được như em rõ thật là
Tím tình tím nghĩa mấy năm qua
Tím hồn tê tái khi đụng chuyện
Tím dạ bầm gan chồng bước xa
Tím những đêm khuya ta với bạn
Tím chiều xế bóng ta cùng ta
Tím màu chung thủy xưa nay đó
Tím cả thời gian đến lúc già
Ngocdunglyhoa
====================

XA XĂM
Mong chờ thấp thoáng dáng xa xăm
Vẫn cứ đời đau khóc lặng thầm.
Lệ ướt hoen mi đành dấu tiếng
Môi khô mím chặt giữ tình câm
Thuyền neo bờ vắng cùng mưa gió.
Bến đợi dòng trôi mãi tháng năm.
Nước mắt rơi vào trong buốt nhớ
Mong chờ thấp thoáng dáng xa xăm
(Ngoctuyencp

HAI NGÃ
Nào ai biết được nỗi xa xăm
Lòng nhớ thương ai cứ âm thầm
Kẻ ở đành tâm buồn rơi lệ
Người đi cố nín giả như câm
Trời cao có biết lòng trắc ẩn
Đất thấp hay chăng những tháng năm
Duyên nợ ôi thôi đàng lở dở
Bóng chàng bóng thiếp biệt xa xăm
Ngocdunglyhoa
==============================
HƯƠNG QUÊ

Một đóa Sen ngời tựa bức tranh
Thắm trong sắc trắng tự nhiên thành
Thanh tao đón nắng đài tươi đẹp
E ấp chờ sương nụ tốt lành
Gió hát cành vui reo thánh thoát
Mây ru hoa ngũ khép mong manh
Hương xa khắc đậm chiều quê quyện
Mái lá sân rêu…khói lượn quanh
Ngoctuyencp
=========================





NÔNG THÔN

Sống ở nông thôn chẳng dám tranh
Núi non sông nước khác thị thành
Trăng thanh gió mát đâu có đượ
Nắng sớm bình minh thật an là
Mấy thuở cơ cực nơi thôn dả
Quanh năm vất vả sồng mong manh
Tình người ấy vậy rất gần gũi
Cảnh cũng như người luôn quẩn quanh
ngocdunglyho
Còn  nữa




















































Thứ Hai, 3 tháng 9, 2018

KHAI TRƯỜNG NHỚ TRƯỜNG XƯA




TRƯỜNG XƯA


Chơn Phước Phượng trường xưa ta đó

Dòng Thánh Tâm họ đao dựng lên

Họch sinh là những con chiên

Bên dòng Nhật lệ sát kinh Lũy thầy


Thời cách mạng đổi thay tên khác

Đào Duy từ Trung học phổ thông

Học sinh cả tỉnh về đông

Văn ôn toán luyên ra công dùi mài


Ôi nhơ lăm những ngay thi cữ

Vượt vũ môn bài vở sáng danh

Hè về lưu bút ngày xanh

Chia tay tạm biệt học hành bên nhau !!


DH hè 2018

Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2018

CẢM NHẬN THO HỌA TẮM SÔNG


TẮM SÔNG

Có cô thôn nữ má tươi hồng
Nắng nóng cô ra bờ tắm sông
Da trắng mình trần như Bạch Tuyết
Tóc đen tha thướt chấm bờ mông
Cứ nhìn bồng đảo căng tròn trĩnh
Phỏng đoán cô ta chửa có chồng
Duyên nợ hay sao lòng muốn đến
Đến rồi không biết có sao không?
NGOCDUNGLYHOA
==================

    1. Tôi hồi hương đã được 4 tháng trong cảnh tật nguyền , hay tin Chú Dũng cũng lâm bệnh , mãi tối hôm qua mới tới được nhà thăm Chú . Hai vòng tay bệnh tật quấn lấy nhau mà không sao riết chặt thêm được . Hai chú cháu nước mắt cứ trào...
      Trưa nay đọc TẮM SÔNG của Chú mới hay tâm hồn Chú vãn khỏe khoắn trẻ trung và lãng mạn đến không ngờ.Và quan trọng hơn TẮM SÔNG đã đề cao một quan điểm sống đúng với mọi thời đại : yêu hết mình , sống hết mình !
      Không chịu bó mình trong căn phòng dưỡng bệnh oi bức giữa mùa hè ông già Ngọc Dũng ngoài 70 hóa thân thành một lãng tử đi ra bờ sông hóng mát và gặp ngay một trinh nữ ''tắm sông ''!Điều đáng nói ở đây là nàng cứ hồn nhiên tắm và chàng cứ hồn nhiên ngắm . Cả hai đang trải qua (như đang diễn ) một cảnh đời rất thật , tự nhiên , lồ lộ :
      Mình trần da trắng như Bạch Tuyết
      Tóc đen tha thướt chấm bờ mông
      Cứ nhìn bồng đảo căng tròn trĩnh
      Thật ra thì ở giữa đời thường chẳng có gái ngoan nào trần truồng tắm tiên giữa thanh thiên bạch nhật cho người khác nhìn. Vậy thì từ đâu mà Ngọc Dũng ông lại chộp được cảnh này và đưa vào thơ ? Câu trả lời là trinh nữ tắm sông thoát ra từ hồn ông vậy nên chi từ người cho (trinh nữ ) đến người nhận (tác giả ) đều trải lòng một cách tự nhiên , hết mình , không chỉ những gì nhìn thấy mà còn ''cảm'' được cả những sự thật bên trong :
      Cứ nhìn bồng đảo căng tròn trĩnh
      Phỏng đoán cô ta chửa có chồng
      TẮM SÔNG thông qua việc mô tả một trinh nữ tắm tiên phải chăng để bày tỏ một quan điểm sống : sống hết mình , yêu hết mình , cho hết lòng và nhận cũng thật lòng !Các thi sĩ lớn một thời cũng đã từng đề cao quan điểm như tác giả TĂM SÔNG :
      Không như chim nhỏ nằm trong tổ
      Sưởi nắng vàng qua kẽ lá thưa
      Anh muốn lòng em là biển cả
      Tình anh chói lọi nắng ban trưa
      (Xuân Diệu)
      Xưa kia...trong '' Thiếu nữ ngủ ngày '' thi sĩ Hồ Xuân Hương đã ''chọc quê'' đám nam nhi quân tử khi họ chộp được cảnh '' thiếu nữ ngủ trưa quá giấc nồng '' để hớ hênh :
      Đôi gò bồng đảo sương còn ngậm
      Một lạch đào nguyên suối chữa thông
      Nhưng ở đây thiếu nữ không ''cho'' mà do ''quá giấc nồng '' nên để lộ hàng , và đám quân tử kia cũng chỉ tranh thủ nhìn lén , chứ làm gì được như Ngọc Dũng bây giờ . được trinh nữ hồn nhiên ''cho'' và ông cũng thỏa lòng ''nhận ''
      Sự luôn mở lòng mình ra vói cuộc đời và hồn nhiên đón nhận những gì mà cuộc đời (và sự đời) mang lại của tác giả TĂM SÔNG đã để lại trong tôi một tình cảm đặc biệt về ông trong suốt hơn ba chục năm về trước cho đến tận bây giờ.Sự trải lòng bất tận không chỉ trong TẮM SÔNG mà cả trong nhiều trang viết của ông vói một tâm hồn trong trẻo trẻ trung phải chăng đã giúp ông luôn đứng vững suốt hơn 70 năm đương dời lận đận


      Lý hòa 20/7/2013
      Trả lờiXóa

      Trả lời


      1. Hoan ơi
        Trước hết anh xin chữa từ xưng hô lại một tý kẻo lâu nay anh em mình quen gọi chứ không phải anh trách em đâu nhé
        Thú thực hôm nay anh đọc lời nhận xét của em mà lòng anh hồi tưởng lại thời đi học bởi sự nhận xét của em quá uyên thông lạ thường ,chỉ có thời kỳ đó trỡ về trước mới có văn phong nhận xét như vậy vã laị cũng từ đó mà anh tiếc thương cho số phận của hai anh em mình chịu quá nhiều thiệt thòi ,tài năng bị ruồng bỏ ,trí tuệ bị vùi dập lúc đang còn sung sức. Không thể nói hết đc cảm xúc lúc này em ạ. Nhiêm vụ của người có bài đc độc giả nhận xét là phải trã lời cho nên anh tạm viết như vậy ,còn sau này anh em ta sẽ tâm sự trao đổi nhiều .Chúc em an lành vui khỏe