HTML/JavaScript



NgocDungLyhoa chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm

Chủ Nhật, 15 tháng 5, 2016

Hồi Ký Đời Học Trò Của Tôi - Chương 6

6. TỨ GIA ĐỒNG CẢNH

 Tết Ất Mùi qua được hạ nêu thì cả làng rộn lên không khí sục sôi đấu tranh chống giai cấp địa chủ .Các gia đình địa chủ trong làng đều bị phong tỏa niêm yết nhà cửa và bị theo dõi ăn ở đi lại chặt chẽ. Gia đình chúng tôi cũng bị cuốn trôi theo dòng xoáy nghiệt ngã đau thương đó. 

Ngay sáng hôm đó cả nhà mới ngủ dậy đã nghe tiếng đập cửa trên nhà ông nội:
- Thằng L..mô rồi mau ra mở cửa ?
Ba tôi và cả nhà đang để tai lắng nghe chuyện gì mà đội gọi ông nội đi đâu sớm thế thì cửa nhà tôi cũng cùng một lúc ầm ầm vang lên kèm thêm tiếng quát nạt thúc giục nghe mà hoảng cả hồn .Tôi níu chặt lấy người ba tôi, còn chị chạy ra mở cổng .Mội lát sau ba dân quân mang súng đi vào với hai ba người nữa tay cầm giấy tay cầm khóa bước tiếp theo sau,trong đó có một phụ nữ .Đến giữa sân , một anh dân quân nói như ra lệnh :
- Cả nhà ra đây, nghe lệnh tịch thu nhà cửa .
Ba má tôi đứng một góc ,hai chị em tôi đứng một góc , tay chân tôi run cầm cập, níu chặt lấy tay chị .Ba tôi liền bị một anh dân quân trói chặt hai tay ra sau lưng dẫn giải đi đâu không biết. Sau khi khống chế được con người họ để lại một dân quân canh giữ má con chúng tôi,số còn lại ập vào nhà khám xét ghi ghi chép chép. Hơn một giờ lục soát, một anh dân quân mang ra một vật có vòi cao su gắn liền với một thỏi đá hình trụ đến trước mặt má tôi hỏi :
- Cái gì đây, mìn phải không?
Má tôi vội thưa:
- Dạ không , không phải ,đó là cái máy lọc nước .
Anh dân quân nhìn lại vật lạ rồi nói nhỏ:
- Máy lọc nước mà ri à?
Hình như nhận ra sự hiểu biết của mình là thấp kém nên anh ta nói xong là đi ngay vào nhà không truy vấn gì nữa . Khám nhà dưới xong họ tiếp tục leo lên gác .Trên gác chỉ có khán kệ, tủ thờ và đồ ngũ sự  bằng đồng vì vậy chỉ một chốc là họ xách xuống cho vào nhà dưới để niêm phong luôn thể .Trước khi khóa họ chỉ vào má và chị Hanh tôi rồi nói lớn :
- Trong người hai mạ con bay có tằm, nhẫn vàng gì không?
Má tôi vén áo lên nói :
- Dạ thưa vàng bạc được mấy thì bán đi lấy tiền mua lúa nộp thuế tô hết rồi còn mô nữa, không tin đội xét thì biếtCô dân quân bước lại sờ mó áo quần ,gạt tóc bên vành tai ,sờ soạng khắp người hai má con không thấy gì liền nói:
- Khôông có chi ,hai mạ con bay vô ôm áo quần và mền chiếu ra ngoài lều mà ở, còn nhà cửa  tài sản niêm phong, có gì mất mát  chúng bay phải chịu trách nhiệm .
Má và chị tôi vào thu lượm những thứ mà họ cho phép . Ngoài mấy bộ áo quần thường mặc của ba má và hai chị em mùng màn chăn chiên đã cũ với một cái nồi đồng nhỏ nấu cơm, vật dụng thông thường bát đĩa v.v.. Trước khi ra về ,còn một ít bã sắn đang phơi để ăn dần họ cũng mang đi má tôi xin cũng không cho.
Cảnh nhà xơ xác buồn thiu, vung vãi chăn chiếu má và chị chẳng  buồn thu xếp nữa, mỗi người ngồi một gốc chẳng nói chẳng rằng.Không khí nặng nề u ám giống như sau trận cuồng phong dữ dội. Cũng ngôi nhà này cũng cái sân gạch đỏ vuông vắn đó sao bây giờ cảm thấy như nó đã sụp đổ tan tành, vung vãi như ai đào ai xới. Tất cả đều xảy ra âm thầm lặng lẽ chẳng có tiếng  kêu cứu van xin, đành im lặng chấp nhận vô điều kiện để mong cầu sự hộ trì từ cõi xa xăm nào đó, chứ con người bây giờ hoàn toàn bất lực và vô vọng. Ba mẹ con đang trầm tư ủ rủ bỗng một viên đá từ nhà ngang rớt xuống Ba má con đang lo lắng buồn bã nghe tiếng động ai cũng giật mình hoảng sợ ,thì ra mệ Hoang (bác kế mẫu của ba tôi) ở sát cạnh phía trước ném tín hiệu để hỏi:
- Răng , nhà tui cũng khóa rồi .
Má tôi vội khép cổng chạy vào nói:
- Nhà bác nữa à?
Hai bác cháu hỏi han vài lời rồi ai về chỗ đó chứ không dám nói lâu sợ dân quân đi qua nghe thấy.Chị tôi nói với má:
- Không phải nhà mình một chắc ,nhà ông ,nhà mụ Hoang , không khéo nhà dì Nghệ nữa rồi cũng nên .Chị tôi vừa dứt lời thì nghe dì Nghệ gọi nhỏ:
- Hanh, Hanh, họ niêm nhà  chưa?
- Dạ họ vừa mới đi xong, dưới dì họ niêm không?
- Có chớ .
- Ba cháu họ cũng bắt đi rồi .
- Họ bắt eng Cữu đi rồi à? Thôi con vô đi.
Như vậy là cả bốn nhà : cha , con , bác và dì ruột cùng chung cảnh ngộ chìm nổi trong cơn sóng đời vùi dập, biết níu ai  trong lúc gió vùi sóng dập lúc này để thoát ra khỏi vòng lao lúy của cuộc đời   .Thôi thì, biết kêu ai bây giờ. Má tôi lững thững như người mất hồn cùng với chị tôi dọn dẹp lại đống áo quần vào nhà lều ,thu xếp chỗ ngủ tối nay . Cốc , cốc tiếng gõ cửa lại vang lên .
- Chi nữa đây  ?
Tôi vừa sợ vừa suy nghĩ rồi chạy ra mở cổng. Một anh dân quân đứng ngoài mà nói:
- Mi vô nói với con Hanh lên trên nhà mệ Th. mà bưng bã sắn về mà ăn mau lên.
Nói xong anh ta bỏ đi, tôi khép cổng quay vào nói với chị :
- Họ nói chị lên nhà mụ Th mà bưng bã sắn về ,đội họ cho  . 
Thầm mừng như được của, chị tôi vội đội lấy nón ra đi…..Sáng đó còn ít gạo đựng trong vại nhỏ để ở ngoài lều nên cũng có cơm, hấp thêm bã sắn bới cho ba tôi.

Hình ảnh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment
Hình ảnh : Copy link hình và dán trực tiếp vào comment mà không cần dùng thẻ
LƯU Ý :Định dạng đuôi ảnh hỗ trợ ['JPG','GIF','PNG','BMP']