HTML/JavaScript



NgocDungLyhoa chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm

Thứ Bảy, 7 tháng 5, 2016

Hồi Ký Đời Học Trò Của Tôi - Chương 4



4 - BÓNG DÁNG TIỀU PHU

Tháng bảy, những ngày nắng cuối hè sao mà nó gay gắt khó chịu quá chừng Ba mẹ con đang xếp lại những bó củi vừa mới chặt về sáng nay,xếp lên thành đống đợi ngày khô khan thổi được gánh đi bán, gom tiền đong gạo tiếp tế cho ba .Xếp xong bó củi cuối cùng thì cũng đã qua chiều ,đang ngồi nghỉ dưới bóng nhâm bức tường chiếu xuống bỗng nghe tiếng con chim khách từ đâu bay lại đậu trên nóc nhà dì Nghệ hót véo von rộn rã. Không biết có tin gì đây dữ hay lành, có thể họ sắp gọi đưa gạo vô cho ba chăng?
Định quay vào trong nhà thì đột nhiên có tiếng gõ cửa , ba mẹ con nhìn nhau ái ngại .Đã lâu lắm ,từ ngày có biến động phân biệt thành phần giai cấp không có ai vào ra lui tới,mọi liên hệ hỏi han coi như vắng bặt ,có chăng chỉ là ban đêm khi đội cho dân quân đến kêu đi trấn áp hỏi tội . Thành thử cũng từ ngày đó ban ngày cửa đóng then cài kín mít sống trong một thế giới cô lập riêng biệt,mẹ con thủ thỉ với nhau. Cho nên nghe tiếng gõ trong lòng nôn nao sốt ruột.

Chần chừ suy tính, tiếng gõ lại vang lên kèm thêm tiếng nói nhỏ đủ vừa nghe:
- Hanh ơi !Mở cửa cho ba .
Nhận ra tiếng nói hai chị em cùng reo lên :
- Ba về .. ba..về
Ba mẹ con ùa cả ra sân, hai chị em chạy vội tranh nhau mở cổng. Cánh cửa gỗ vừa hé mở ,hai chị em ôm chầm lấy ba, im lặng không nói nổi nên lời , mắt nhòa đi vì nước mắt tuôn trào không thể nào ngăn nổi . Ba không gầy lắm như hằng đêm tôi tưởng tượng vì vốn ba xưa nay đã gầy sẵn chỉ có đen đi nhiều và tóc tai, râu dài ra nên trông xơ xác bơ phờ. Nét mặt ba không buồn lắm, không hiểu ba vui vì được về gặp vợ gặp con hay vì có điều gì khả quan trong đợt đi học tập về. Mang lại cho ba bát nước, đợi ba uống xong má tôi hỏi:
- Thèm hèm chi con khéc kêu khi nãy, ông về một mình , họ không cho người giải ôông về à? Họ không sợ trốn à?
- Về một mình , chiều qua . Về đến Đồng Hới tui ghé vô nhà ông Dương ngủ lại, sáng nay tui qua nhà bác thợ Cháu thăm , ăn cơm trưa xong tui mới về. Bác thợ Cháu đưa cho ít tiền để uống nước dọc đường và một chút ít giúp đỡ gia đình mình gặp hoạn nạn khó khăn , tui không nhận nhưng người ta ép chân tình quá, đành phải nhận thôi .
Mà tôi liền nói:
- Cũng được, nhưng răng về một mình mà không trốn đi mô đó về làm chi cho khổ :
Ba tôi trả lời :
- Trốn đi mô mà trốn còn vợ con nữa ,yên ổn với họ à ?
- Đi vô Lệ Thủy ,vô Hiền Lương, vượt vô Nam khó gì.
Ba tôi vừa cười vừa nói :
- Tui chịu, ai mà đi cho đành ,khổ có khổ với nhau , chắc chi vượt được qua bên đó.
- Tui nói rứa thôi , số mạng biết mô mà lần. Tui sợ cải cách ác liệt hơn , liệu có thoát không đây ,chớ tui nghe lúc ni họ theo dõi ác lắm .
Ai đời đi chợ mua bó rau mớ khoai mà họ cũng không bán, ai bán chi họ cũng nhìn , mua chi họ cũng ngó.
Tôi hỏi ba :
- Bữa trước con đem gạo vô ba có nhìn thấy không?
Ba tôi xoa đầu ôm tôi vào lòng mà nói:
- Có, lúc anh dân quân chạy ra , ba nhìn ra thấy con và mệ nhưng không dám nhìn lâu nên không rõ lắm, đến tối cán bộ đọc danh sách nộp gạo mới biết cụ thể.
Ăn cơm tối xong cả nhà tắt đèn ngủ sớm . Đã thành thông lệ phải ngủ sớm kẻo đến đêm họ kêu đi trấn áp lại mất ngủ. Gà gáy lại, nghe boong chùa đánh là phải dậy đi củi rồi. Vừa mới đặt mình xuống phản, một tia chớp sáng lóe , lóa cả mắt, sợ quá tôi ôm chầm lấy ba. Chưa kịp định thần một tiếng nổ âm..ầm long trời lở đất ai cũng giật mình ,cả bầu trời rầm rền như bom đạn nổ. Sau sấm chớp trời đổ mưa như trút nước ,tiếng rào rào của mưa ,tiếng ầm ì của sấm chen lẫn nhau ta tưởng như trời đổ ập xuống ,đè bẹp đập vỡ xóa sạch mọi thứ trên mặt đất. Má tôi ra hiên nhìn trời đi vào nói:
- Chắc mưa suốt đêm . Đêm nay chắc không ai kêu đi trấn áp nữa . Ông về gặp may đó . Ngủ đi kẻo đi cả ngày mệt. Gà gáy mạ con dậy đi củi, ông ở nhà với thằng Dũng.
Nhờ có trận mưa to nên trời mát dịu, và cảm thấy lành lạnh nữa là khác. Không hiểu do thay đổi không khí qua những ngày nắng nóng hay là sự đầy đủ của các thành viên trong gia đình sau một thời gian thiếu hụt làm cho tôi sung sướng, cảm động mà nhận thấy không khí đổi khác.Tôi ôm chầm lấy ba ,đút hai chân vào háng để ba kẹp và trong hơi ấm nồng nàn của người cha tôi ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Từ khi ba tôi về công việc chủ yếu là đi củi. Sáng nào cũng vậy, ba cha con gióng gánh rạ (rựa)rìu đi rừng. Lúc đầu thì đi củi gióng, vì đây là một thứ củi được chặt nơi quang đãng cây thấp củi ngắn và nhỏ. Dùng dây quàng hai đầu bó củi mà gánh. Sau đó đi quen, đi vào hóc núi củi tốt và dài hơn nên gánh bằng đòn sóc . Ban đầu chưa biết bó và sóc củi nên cực lắm ,hai bó củi vênh ngược vênh xuôi , có khi đang đi nó quay nằm ngang phải đặt xuống sóc lại. Cực nhất là khi xuống dốc bước thấp bước cao vì đường mòn sói lở, đá gồ ghề lởm chởm khó đi, có khi lỡ bước ngả chúi xuống đường mòn, gánh củi đè lên cổ, gượng dậy sóc củi lên vai hết cả hơi, mồ hôi vả ra như tắm . Chỗ hái củi phải là chỗ xa nhất ,vắng vẻ nhất,không có người làng vào đó. Hình như cùng chung ý định hay sao mà phần đông gia đình địa chủ đi củi ngọ ngoài nhiều hơn, nhưng không dám chặt gần nhau sợ người làng thấy được về báo cáo lại với đội là lợi dụng đi củi mà cấu kết với nhau, Khi vào đến rừng tìm chỗ hơi bằng phẳng, cắm đòn sóc cột cái gì đó làm dấu có đi xa cũng nhìn thấy nơi để dụng cụ ,cơm bới mà trở lại, rồi sau đó đi mỗi người một ngả chặt củi. Một hôm tôi đưa cao cây rựa chặt củi không ngờ rựa vương dây leo làm rựa mất hướng chém lên mu bàn tay máu chảy đầm đìa, ba và chị tôi phải xé áo băng bó lại ,đến nay vết sẹo đang còn coi như dấu tích kỷ niệm một thời vào rừng kiếm sống.
Tôi còn nhớ kỹ một lần trời mưa to quá không đi buổi sáng được phải ăn cơm sáng xong ba cha con mới vào hóc Đá Đen chặt củi. Bình thường thi buổi sáng ngoài người hái củi tốp ba tốp bảy kẻ trên kỳ ( đỉnh núi) người dưới khe,còn có người bứt lá về cho bò đạp làm phân bón ruộng hoặc có người bứt lá chè góp (một thứ nước uống tự chế từ các loại lá rèng rèng ,lá hón ,lá tràm v.v..) Tiếng chặt củi đì độp, chan chát ,tiếng gọi nhau ơi ới, hú vang cả núi rừng. Còn buổi chiều nay âm u đìu hiu vắng vẻ ,tiếng con quốc quốc kêu nghe cô liêu tê tái , vài con chim lông đen thui thỉnh thoảng bay vụt qua nghe sạt sợ đến ghê hồn. Trên đỉnh núi nghe có tiếng gọi ơ…i…ơi rõ ràng vọng xa, âm thanh núi vọng lại như tìm kiếm ai đó mà nhìn lên chẳng thấy một bóng người .Chị tôi nói:
- Giàng kêu đó em,đừng có ơi mà nó hớp hồn đi đó
Tôi chạy lại bên chị hỏi:
- Giàng là ai rứa chị
- Ma núi, ơi là nó hớp hồn thành người dại như eng Vác làng mình đó. Tôi sợ quá không dám đi xa nữa mà chỉ chặt củi quanh bên chị thôi. Mặt trời đã nghiêng bóng ,củi chặt cũng đã đầy, ba cha con gọi nhau gom lại để bó . Gánh củi lên vai đi xuống đến bờ ruộng thì trời cũng đã quá chiều, thành thử không nghĩ ngơi gì nữa, chạy một mạch ra khỏi bằng Ông Đệ rồi vượt qua hẻm đá Đen, bóng cha con và các bó củi đổ dài xiêu nghiêng xuống con đường , như ba người tiều phu im lặng, chăm chỉ len lỏi qua hẻm đá ,chập chờn trong ánh nắng chiều thu vàng nhạt yếu ớt sắp tan dần sau dãy núi mờ xa

.Hình ảnh

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment
Hình ảnh : Copy link hình và dán trực tiếp vào comment mà không cần dùng thẻ
LƯU Ý :Định dạng đuôi ảnh hỗ trợ ['JPG','GIF','PNG','BMP']