HTML/JavaScript



NgocDungLyhoa chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm

Thứ Ba, 26 tháng 5, 2015

Tấm Chân Tình Sẻ Chia Của Tác Giả Phù Vân Với Hồi Ký Đời Học Trò.

                                                      Phù Vân -Blog Nỗi Niềm

Những lời đồng cảm của tác giả Phù Vân xuyên suốt 28 chương hồi ký, gửi tấm chân tình chia sẻ phần lớn bằng thơ STLB và LB tới trang thơ Vui Tuổi Già, cùng với sự hồi đáp của tác già Hồ Ngọc Dũng. Xuân Sơn xin ghép lời tâm tình của hai tác giả lưu lại, giới thiệu với bạn đọc thay cho lời cám ơn của mình.

Nghe qua chua xót đắng cay
Đời là khúc nhạc chuổi ngày thương đau
Ai gieo chi cành đớn đau
Để rồi phụ tử cùng nhau chia lìa


Đời là vậy phải cam chịu vậy
Có đời ai không mấy gieo neo
Qua cơn đói khổ hiểm nghèo
Đến ngày no đủ ai nào thua ai

Một hồi ký làm sao quên được
Có đau nào thấu ruột thấu gan
Xót xa cảnh mất nhà tan
Thâm tình ly biệt quá tàn nhẫn đi

Một tiểu sử lâm ly bi đát
Đau thương nào bằng nhát cứa tim
Người cha đã phải đi tìm
Nhưng không được thấy mà thêm tủi buồn

Tình phụ tử âm thầm xa cách
Nghĩa cha con ai cắt mà đau
Nhớ cha ruột thắt gan bào
Vượt đường quan lộ mà vào thăm nuôi

Nhưng ngặt nỗi chuyện đời đâu dễ
Cảnh tìm cha dâu bể lắm thay
Ba bề bốn phía bao vây
Làm sao gặp được giãi bày nội tâm

Đành gạt lệ âm thầm quay gót
Ngoái trông chừng may thấy được chăng
Nhưng rồi trong bóng chiều buông
Lờ mờ chỉ thấy sương giăng nỗi buồn

Một sầu khổ làm sao quên được
Người với người sao khước từ nhau
Bỗng nhiên gây sự thương đau
Bỗng nhiên biến chất máu đào lệ rơi

Ngàn năm vẫn đời đời ghi nhớ
Nhắc đời sau nên chớ phụ ân
Làm người phải có tính nhân
Đừng nên cướp của đoạt phần người ta

Một hồi ký lưu truyền hậu thế
Nhắc cho đời không thể dễ quên
Quên sao ác nghiệt lắm phiền
Quên sao ngày tháng đảo điên thế này

Ai cũng có lưu truyền hậu thế
Đâu chỉ anh mới có mà thôi
Sinh ra làm kiếp con người
Đảo điên, điên đảo áy rồi cũng qua

Anh viết lại để cho con cháu
Biết ông cha mà thấu cội nguồn
Tu nhân tích đức nghĩa ân
Sống sao cho xứng chữ nhân với đời.....

Đời sao quá gian lao khổ cực
Trên vai gầy sức lực tuổi thơ
Thức khuya dậy sớm lờ mờ
Để mà kiếm sống đơn sơ qua ngày

Lại không được tự do ăn nói
Cái lạ kỳ là thói đời nay
Lấy tài sản giữa ban ngày
Lại còn bắt bớ đọa đày không tha

Ôi lai được lời thơ chia sẻ
Của Phù Vân không thể nào quên
Nghe như thuần thục thơ văn
Từ, câu chuẩn xác, luật niêm chỉnh chàng

Có đọc kỹ mới lòng tâm huyết
Hiểu cuộc đời khúc chiết nông sâu
Cảm ơn em đã từ lâu
Theo dòng Hồi Ký bấy nay đến giờ

Đời là thế ba chìm bảy nổi
Vất ngã rồi sẽ đứng dậy thôi
Không hề lùi bước thả trôi
Vẫn kiên vẫn định để rồi vươn lên

Đời từng trải gian nan khổ cực
Thế mới là chuẩn mực nam nhi
Không hề lùi bước những gì
Dẫu cho có phải hiểm nguy trùng trùng

Đây chỉ mới tách mầm nẩy lá
Để còn xanh là cả trường đời
Thân cò còn lắm nỗi trôi
Mới bay thẳng cánh tìm mồi nuôi thân

Nơi trường học tự thân phấn đấu
Vượt bao nhiêu khổ nhục thiệt thòi
Sáu năm thả hết sức hơi
Dù rằng học khá nhưng rồi bỏng không........

Đời giông tố bình yên phẳng lặng
Nhưng cõi lòng vẫn nặng niềm đau
Ai người trả lại lệ trào
Ai người xóa được vết dao thấu lòng

Đời là thế thôi đành chấp nhận
Cố mà vươn số phận đọa đày
Con đường mở rộng tương lai
Học nhân học nghĩa ngày mai giúp đời

Dù có dược vinh hoa phú quý
Không thể nào quên thuở hàn vi
Lưu Bình Dương Lễ ngày xưa
Cho ta bài học sớm trưa chuyên cần

Đường học vấn gian nan vất vả
Bao dư âm trắc trở bám theo
Muốn lên đến đỉnh dốc đèo
Đạp lên vực đá tai mèo mà đi..........

Có những lúc tưởng chừng quỵ ngã
Trên đoạn đường tất cả đau thương
Chuyện đời có lúc bất thường
Đổi thay tất cả nẻo đường ta đi

Trời rộng mở thênh thang ta bước
Ý kiêng cường là thước lòng ta
Dù cho đời có bôn ba
Vẫn nuôi ý chí gọi là tiến thân

Cảm ơn nhé dù xa vời vợi
Vẫn về đây nhớ tới người thơ
Ai xui xe mối duyên to
Đã trao thì nhớ nhứng mơ cùng màng

Câu song thất vẫn đang thủ thỉ
Nỗi niềm riêng chia sẻ đợi ai
Bấy lâu sầu hận chôn vùi
Hôm nay mới được tỏ bày nguồn cơn

Thơ vẫn nặng ngàn lần tâm huyết
Chốn trời xa khúc chiết tâm can
Bây giờ lòng nhẹ bình an
Cảm ơn em nhé Phù Vân Nỗi Niềm

Giờ hồi tưởng một thời thơ ấu
Có mấy người hiểu thấu đời nhau
Yêu thương tình nghĩa dạt dào
Tình thầy tình bạn thật cao vời vời

Đúng như vậy bây giờ nhớ lại
Cuộc hành trình có một không hai
Đất Vnh như một cái nôi
Chỉ hai năm ngắn mà người tiến nhanh

Về sự học toàn phần nắm chăc
Được bạn bè liên kết cố theo
Bao cô sinh nữ yêu kiều
Đem lòng giăng mắc khiến xiêu lòng người

Rất tỉnh táo Dũng tôi bình tỉnh
Giữ khoảng cách toan tính kỹ càng
Khi nào chiếm được bảng vàng
Duyên tình xin chịu vội vàng làm chi

Chỉ Huỳnh Liễu được ghi dấu nhất
Quyết theo nàng cố học mà thôi
Vì nàng thuộc dạng trước rồi
Lưu ban kiến thức thuyền bơi trước dòng......

Ôm với ấp đời ai cũng có
Đó là thời của tuổi thanh xuân
Nhịp tim rộn rã tưng bừng
Khi mà gặp gỡ người dưng lạ kỳ

Đời nghĩ cũng lâm ly đó chứ
Họ hàng chi ta cứ muốn yêu
Yêu rồi lại nhớ thật nhiều
Nhiều đêm không ngủ, mỗi chiều nhớ nhung

Tả sao hết tâm hồn lúc đó
Khi con tim mở cửa lần đầu
Rộn ràng tay nắm tay nhau
Tưởng như trời đất chỉ hầu có ta

Biết lấy đó làm nguồn động lực
Quyết ra công gắng sức học hành
Vài lần chực ngã phải phanh
Không thì xuống hố khó lần mà lên

Tim run động mà không dám nói
Lòng bồi hồi sao khỏi đắng đo
Nhiều đêm nằm ngủ co ro
Mãi thương mãi nhơ lại do dự nhiều

Đời niên thiếu thật ai cũng thế
Chỉ thì thầm không dễ nói ra
Ngại chi ngại lắm thật mà
Ai người biết trước người ta thương mình

Tình dang dở bao giờ cũng rứa
Để cho người những nhơ cùng thương
Như tằm thác cứ vấn vương
Một đời vẫn với kén vàng không chê

Tuổi đi học ai mà chẳng thế
Cho riêng mình giải tỏa niềm riêng
Một là tình bạn cùng niên
Hai là đồng học ,duyên thiên sắt cầm

Dẫu không được nhưng tình chôn chặt
Quả đâu mùa ắt hẵn ngon hơn
Cho nên nhớ mãi vuông tròn
Hương thơm cỏ lạ mãi còn trong tâm....

Nhớ về Liễu năm xưa nơi ấy
Mà trong lòng cảm thấy thương đau
Tự nhiên lệ bỗng dâng trào
Rưng rưng khóe mắt mà đau xót lòng

Chờ ai đó chờ mong từ giã
Sao tâm hồn rộn rã ngóng trông
Nhưng chưa trút được nổi lòng
Vẫn sầu vẫn nhớ vẫn mong vẫn chờ

Lần xa cách tưởng rằng trọn vẹn
Có ai ngờ lỗi hẹn hai bên
Tìm nhau như thể tìm chim
Kẻ xuôi người ngược tâm tình rối ren

Lòng ganh tị rõ ràng nguy biến
Chút ganh tuông thể hiện khôn lường
Để cho ngày bước lên đường
Hai bên chới với tay buông không cầm

Xe lăn bánh khóc thầm lệ ướt
Nông nỗi này ai sớt cho cùng
Người về vui chốn thôn hương
Còn người ở lại sầu thương một mình .......

Người cầm bút niềm vui tâm phúc
Gặp bạn bè là lúc viếng thăm
Cùng chia, cùng sẻ ân cần
Cùng nhau bút họa muôn phần cảm thông

Không gian rộng nữa vòng trái đất
Ta tình cờ tâm đắc tri âm
Còn chi vui sướng cho bằng
Người lời ta họa thơ văn trao dồi

Đòi chi nữa khi quen anh đó
Học rất nhiều khốn khó nơi anh
Học thêm văn tự đã đành
Học nhiều nhiều lắm nơi anh đó mà

                            Tác Giả Phù Vân và Hồ Ngọc Dũng

5 nhận xét:

  1. Chúng ta cách nhau nữa vòng trái đất
    Mà như sóng tận kề bên
    Duyên nợ nào như ván đóng thuyền
    Khăng khít bên nhau hiểu nhau đến vậy

    Có phải vì tương đồng tương sức
    Hay vì cảnh ngộ phù du
    Mà đem lòng mén mộ
    Để có những khổ thơ vô cùng sâu lắng
    Đọc nhiều rồi đọc lại vẫn muốn thêm

    Thực như vậy em Hùng P V ạ.Cảm ơn em thành ra khách sáo nên chỉ viết ít dòng chia sẻ mà thôi. Hai anh em mình cùng nhau cảm ơn cháu SX đã nối nhịp cầu thân ái nhé

    Trả lờiXóa
  2. Bạn ảo , tình có ảo đâu
    Dẫu xa xôi vẫn sẻ sầu , chia vui .

    Chúc mừng bác luôn có thêm những người bạn mới tuyệt vời !

    Trả lờiXóa
  3. Thăm anh và chia sẻ chân tình cùng anh.
    Chúc anh luôn an vui và sức khỏe !

    Trả lờiXóa
  4. Lâu nay máy tính của em bị hỏng nên ko vào blog và thăm anh đc. Nay máy tính đã khắc phục, em tranh thủ vào thăm anh, đọc thơ chia sẻ và đồng cảm nỗi niềm. Em kính chúc anh luôn mạnh khỏe, vui vẻ an lành và hạnh phúc trong cuộc sống anh nhé!

    Trả lờiXóa
  5. Cám ơn anh rất nhiều! Không ngờ anh lại dành quá nhiều tình cảm cho đứa em này. Qua hồi ký, em hầu như hiểu thấu cả nội tâm và đồng cảm với anh trong mảnh đời nhiêu nổi đắng cay, chua xót trong thời thanh xuân. Tuổi thanh xuân đáng lẻ ra là tuổi ngây thơ và mộng mơ. Nhưng trái lại, phải ngậm đắng nuốt cay không nói nên lời. Cám ơn anh cũng như Xuân Sơn đã ghi lại tất cả những lời họa để ghé thành bài thơ.

    Trả lờiXóa

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment
Hình ảnh : Copy link hình và dán trực tiếp vào comment mà không cần dùng thẻ
LƯU Ý :Định dạng đuôi ảnh hỗ trợ ['JPG','GIF','PNG','BMP']