HTML/JavaScript



NgocDungLyhoa chân thành cảm ơn các bạn ghé thăm

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2016

Hồi Ký Đời Hoc Trò Của Tôi - Chương 20

20 –  HÀNH TRÌNH RA BẮC


                         "...  Bỏ phố tôi đi một chiều mưa
                         Để lại sau lưng một bến bờ
                         Buồn lòng đi mãi không về bến
                         Về bến làm chi đã lỡ đò ?.’’
                                                                         ( Thơ ND )
Tôi đến bến xe mới có hai giờ chiều , mà người xếp hàng mua vé đã có hơn hai chục . Dạo này cuối hè nên học sinh đa số trỡ lại trường , thành thử người đi Hà Nội đông hơn , có khi không mua được vé .Tuyến H.N bấy giờ chỉ có một xe chứ không phải như bây giờ muốn đi xe nào cũng được .Đang đứng trong hàng ,hỏi thăm mấy người đứng trước để biết mấy giờ bán vé ,thấy Kim Quy bạn học cùng lớp cấp hai đi thẳng vào trước quầy bán vé ,nàng nhói chân nhìn vào trong , xăm xoi điều gì đó hoặc như muốn tìm ai. Khi không thấy điều gì khác , nàng quay ra định tìm chổ xếp hàng , thấy tôi nàng ngạc nhiên hỏi :
- Ôi Dũng , Dũng đi Hà Nội nữa à?
Tôi gật đầu chào Quy, trả lời :
- Ừ , Quy mua vé đi Hà Nội nữa phải không ?
       Nàng úp nón vào trước ngực bước lại gần tôi khẽ đáp :
    - Ờ , Quy đi Hà Nội , cuối tuần này là có mặt ở trường rồi .
        Tôi vồn vã :
        - Thế thì Quy đưa giấy tờ gì đó mình mua cho luôn thể . Quy ra ghế ngồi đợi,  xếp hàng làm chi cho nóng .
        - Ờ nhờ Dũng mua hộ cho Quy luôn nhé .Thế Dũng đi có việc gì à ?
       Tôi trả lời lập lửng :
        - Ờ.. đ. .i đi kiếm việc làm , mình bỏ học rồi .
          Quy ngạc nhiên nhìn tôi không tin :
        - Sao ? Cậu nói bỏ học à ? Uổng quá đi mất ,sao Dũng không thi trung cấp chuyên nghiệp . Mình cứ tưởng …
       Vừa lúc , cô nhân viên bán vé xuất hiện , mọi người nhốn nháo cả lên , tôi bảo Quy :
        - Chốc nữa mính sẽ nói chuyện cho Quy hiểu ,Quy lại ngồi chờ mình nhé ! Họ bán vé rồi .
       Chừng hơn nữa tiếng tôi mới mua được vé.Tôi quay ra đến ngồi bên Quy ,lấy vé và giấy tờ tùy thân giao lại cho nàng .Quy thấy tôi cầm trong tay ba vé liền hỏi:
       - Dũng mua đến ba vé kia à , ai đi nữa phải không ?
      Giao vé cho Quy tôi nói:
       - Ừ, có thằng bạn ở quê cùng đi . Mai nó đợi ở Lý Hòa , lên xe ngoài đó .
        Thấy Quy không hỏi gì về chuyện học hành của tôi nữa nên tôi tảng lơ cho qua chuyện :
       - Thôi mình về Quy nhỉ .Không ngờ xa nhau một năm trời , hôm nay lại được gặp nhau . Mà còn chung một chuyến xe đi ngày mai nữa chứ , vui thật  tha hồ chuyện trò .Có gì ngày mai gặp lại nhé .
        Quy nhìn tôi đầy vẻ ân huệ :
        - Cảm ơn Dũng nhiều .Mình cứ sợ ngày mai đi một mình buồn lắm . Có Dũng cùng đi mình yên tâm rồi .  
       Quy học với tôi từ lớp năm Tư thục .Quy ít nói, không đùa nghịch như các nữ sinh khác . Vì sự kín đáo của nàng như vậy cho nên ba năm học bên nhau tôi hoàn toàn không hiểu gì về gia cảnh của Quy cho lắm .           
       Đêm nay là đêm ngủ cuối cùng ở Đồng Hới .Ngắn dài hơn ba năm ,tôi xem Đồng Hới như quê hương của mình .Mảnh đất này , phố thị thơ mộng này đã giúp tôi khôn lớn .Không những trong học tập mà còn cho tôi lớn khôn trong suy nghĩ , trong giao tiếp .Người dân Đồng Hới không xô bồ như chốn thôn quê .Nét kín đáo hiền dịu , âm thanh giọng nói trờ trợ Huế  làm cho tôi dễ mến dễ quen .
       Tôi xa Đồng Hới ,có nghĩa là tôi xa cả những  người tôi yêu , tôi quý dù rằng tình yêu mới chỉ manh nha ,mới nẩy nở trong ý tưởng , trong quá trình giao tiếp quen thân và cảm mến ,chưa có gì ràng buộc với nhau .
       Mới chỉ là : 
       Si vừa bén rễ lá chưa xanh
       Bỗng gió từ đâu thổi rung cành
       Em đành khép cổng vâng lời mẹ
      Tôi cũng thôi lòng chuyện ái ân .
      Cũng vì vậy mà chuyến đi này cũng nhẹ nhàng cất bước không có gì là níu kéo hay tiếc nuối .Ba năm trời ,ba năm không để lại một điều gì phải ân hận .Ở nhà trường cũng như nơi dân phố , mọi người đều mến mộ yêu thương .Ngay trong tình bạn bè đối với các nữ sinh thân thiết nhất , cùng chỉ nằm trong giới hạn mà thôi :
       Từ đó gặp nhau chỉ nói cười
       Chưa hề hẹn ước chẳng kề môi
       Mắt ngọc nhìn nhau tình da diết
       Môi nở màu son gợi hồn tôi tôi .
Chỉ có ngần ấy thôi , giờ ta ra đi chẳng nợ gì ai ,chẳng ai níu kéo mình , nhẹ tựa tơ hồng .Ấy thế mà sao lòng vẫn thấy buồn buồn lưu luyến . Có cái gì đó vô hình , tiêng tiếc mà thôi . Miên man đêm cuối cùng ở Đồng Hới , ngủ thiếp đi lúc nào không biết .Sáu giờ xe chuyển bánh .Mình không có người tiễn đưa đã đành , mà lạ lùng  thay Quy cũng không có ai đưa tiễn . Như ai đó đã tạo ra sự thế cân đối để chia sẻ với tôi chăng ? Xe từ từ rời bến , bỏ lại  cầu Dài sau lưng , nơi tôi thường thả bộ dạo mát đêm khuya với bạn bè vào tối thứ bảy hàng tuần . Xe lướt qua cỗng Bình Quan nơi ắp đầy kỹ niệm những đêm hội trại với các em thiếu niên trường cấp một Đồng Hải . Xe đi qua nhà máy đèn gần nhà tôi ở, nơi mà tiếng máy lúc đầu nghe khó chịu , sau đó quen đi thành âm thanh dễ chịu , như lời ru êm dịu cho ta ngủ những đêm đông dài rét buốt . Xe đi qua thành nội… ra nhà Thờ  ..Ôi ! Ta không nhìn kịp được lần cuối nữa rồi , mọi cảnh vật nhạt nhòa trong khóe mắt .
     Bên tôi Quy cũng ngồi im lặng , nàng đăm đăm nhìn qua khuôn cữa kính ô tô , không hiếu cô có tâm trạng như tôi không ? Chắc là không , vì cô đã từng xa Đồng Hới một năm rồi . Đợi xe ra khỏi thị xã tôi mới nói với Quy :
        - Chốc nữa , xe đến Lý Hòa dừng lại vớt khách Quy sẽ được thấy quê hương mình , đẹp lắm .
        - Mình cũng đã nhiều lần đi qua nhìn thấy làng Lý Hòa rồi . Quê Dũng  đẹp lắm .Thích nhất là khi qua đèo , được nhìn biển và những hòn đá kỳ dị lô nhô trên mặt nước không khác gì vịnh Hạ Long tý nào .Thế hè này Dũng không về quê à ?
      - Có ,mình về thăm nhà cách đây ba hôm mới vào mua vé đi Hà Nội đấy chứ !
       - À ,hôm qua Dũng chưa nói cho Quy biết vì sao Dũng bỏ học .
      Tôi im lặng một lúc rồi cũng kể lại cho Quy nghe hết câu chuyện của mình , không dấu diếm một tí nào .Nàng chăm chú nghe không bỏ xót một lời .Thỉnh thoảng nàng chau mày như có vẻ bực bội cho sự khó hiểu trong vụ hồ sơ nhầm lẫn .Trong ba năm học chưa có khi nào tôi tâm sự như rút ruột mình ra với một người bạn khác giới như Quy . Quy nhìn tôi ra chiều thông cảm :
      - Lạ nhỉ , một sự nhầm lẫn vô lý .Thế sau đó họ không trã lời gì à ?
      - Đấy, chính là một vấn đề khó nói . Mà thôi đừng nhắc chuyện đó lại làm chi nữa , mọi việc đã an bài cả rồi . Quy chưa hiểu hoàn cảnh của mình đấy thôi . Kìa Quy nhìn xem làng mình đó .
       Xe chạy từ từ qua cầu ,một ngôi làng nắm sát ven sông ,nhà cữa san sát soi bóng xuống giòng sông hiền hòa  , tấp nập tàu thuyền .Một làng quê trù phú yên ả biết bao, ít nơi nào có được. Đến ngả ba vào làng xe dừng lại .Tôi chui đầu ra cữa xe , đưa tay vẫy gọi :
      - Hải , Hải ơi ! Lên đi , vé xe đây .
      Hải bước lên xe ,đi về phía chúng tôi .Đang còn thu xếp chổ ngồi thì xe đã lăn bánh khi nào không biết , tôi không kịp nhìn lại con đường dẫn vào làng một lần cuối cùng .Để bạn yên vị chổ ngồi  tôi chỉ vào Quy  nói với Hải :
       - Giới thiệu với Hải đây là Quy ,bạn học cùng lớp với mình ! Còn đây là  bạn học hồi lớp bốn ở làng tên là Phan Hải .
        Hải và Quy nhìn nhau gật đầu thay cho lời chào . Để cho không khí được cởi mở tôi hỏi Hải :
        - Thế cậu đợi xe có lâu không ?
       Hải nói hơi lắp :
        - Mi..nh..mình ra hơn một t ..iê..tiếng
       Suốt dọc đường Hải chẳng nói thêm câu nào nữa ,ngoại trừ khi tôi hỏi điều gì đó thì Hải mới trã lời , không thì thôi .Xe vẫn đều đều lăn bánh .Qua khỏi phà Sông Gianh đã có nhiều người ngủ gà ngủ gật xiêu bên này vẹo bên kia trông rất buồn cười .
      Quy cũng đã thiu thỉu đôi mắt buồn ngủ nhưng hình như sợ gục đầu vào vai tôi nên nàng cố dướn đôi mắt , trở mình liên tục chống cơn buồn ngủ .Thấy thế tôi nói nhỏ vừa đủ cho Quy nghe :
      -  Quy à ,cứ dựa vào vai mình mà ngủ ,đừng ngại gì cả . Hai đứa mình là bạn có phải người lạ đâu . 
       Quy tự trách mình :
        - Quy có cái tật hễ lên xe là buồn ngủ à .Vì thế hôm qua mình mới nói có Dũng đi là mình yên tâm vô cùng .
       Thấy Quy nói thật lòng mà đem lòng thương cảm thân gái dặm trường .Tôi nói thêm cho Quy vững tâm :
       - Ờ, còn mình thì khác. Đi xe không bao giờ ngủ .Quy yên tâm , mình sẽ tháp tùng Quy ra tận Hà Nội một cách an toàn .
     Thực tình như vậy .Đã nhiều lần đi xe tôi không bao giờ ngủ . Mỗi một dịp đi xe là một cơ hội cho mình quan sát cảnh vật xung quanh .Không phải vì  cảnh đẹp thiên nhiên hút lấy hồn tôi mà tôi cảm thấy thích thú khi được nhìn thấy thôn dã hay phố xá gì đó là lòng tôi cứ nôn nao suy nghĩ , tưởng tưởng ra những gì sau lũy tre làng , sau ngôi nhà có cây cối um tùm  hoặc  những con thuyền đang trôi nổi trên sông .Tôi không có năng khiếu hội họa để thâu nhận những gam màu thiên nhiên sặc sỡ hay xám xịt .Cũng không đủ trình độ cảm nhận đường nét nghệ thuật để mà phân tích những ý nghĩa sâu sắc của nghệ thuật hội họa . 
Quy đã ngủ say bên vai tôi .Tôi không dám nhúc nhích sợ nàng tỉnh giấc. Những sợi tóc thơm mùi nước hoa Pháp của người con gái lần đầu tiên trong đời quệt lên má tôi , làm hồn tôi lâng lâng khó tả , làm cho tôi nhớ đến Liêu Thúc Tín ,một thiếu nữ hoa kiều mà tôi đã đem lòng thương thầm nhớ trộm mấy lâu nay nhưng không dám ngõ lời . Cũng vì đã có cảnh :
         Si vứa bén rễ lá chưa xanh
         Bỗng gió từ đâu thổi rung cành
         Em đành khép cỗng vâng lời mẹ
         Tôi cũng thôi lòng chuyện ái ân .
Nếu không thì tôi, đã có người đưa tiễn lúc lên xe , để mà ngậm ngùi thương nhớ , để mà nếm thi vị xa vắng người yêu .
Đang miên man nghĩ đến cô gái mình yêu thì xe đã đến đèo Ngang .Đường lên đèo Ngang ngày ấy xấu lắm ,làm cho xe cứ chao đi đổ lại , có khi vấp những ổ gà làm cho xe tung người lên rồi thả xuống , người yếu vía sợ khiếp kinh hồn ,đâm ra mửa ói , mặt tái xanh tái mét như say sóng biển  .Trong xe đã có nhiều người tỉnh ngủ , phàn nàn đường xá , hay cười ồ lên mỗi đợt xe sập ổ gà .
Sau vài lần mất điểm tựa do xe lắc dồi quá mạnh , Quy cũng đã tỉnh giấc. Nàng dụi mắt hỏi tôi  :
- Xe đến đâu rồi Dũng ?
- Sắp lên đèo rồi đó. Chuẩn bị mà ngắm cảnh Đèo Ngang Quy ơi.
Với tôi đây là lần đấu tiên thấy toàn cảnh đèo Ngang . Đã từ lâu bài thơ Qua Đèo Ngang của bà huyện Thanh Quan đã làm cho tôi náo nức mơ ước một lần đến đó  . Bài thơ như một bức tranh tuyệt mỹ. Hồn người và hồn núi sông trộn quyện lấy nhau nghe sao mà man mác cõi lòng . Đã có người trong xe , sau tôi vài hàng ghế cất lên mấy câu đầu khi xe lên đến đỉnh đèo :
    "  Bước tới đèo Ngang bóng xế tà
      Cỏ cây chen lá đá chen hoa
      Lom khom dưới núi tiều vài chú
      Lác đác bên sông chợ mấy nhà  .’’
Chao ôi, học rồi nhưng chưa cảm thấy hết cái hay của bài thơ. Cảnh trời non nước ở đây sao mà cô liêu quá. Đẹp nhưng mà buồn . Cảnh vật chen chúc nhau mà sống, mà tồn tại. Cuộc sống ở đây sao mà đơn điệu, vất vả kham khổ buồn tẻ quá chừng. Nghe mà nảo nuột cả tâm hồn .Tôi buột miệng ngâm lên mấy câu cuối cho thỏa mãn nỗi thán phục tài năng thơ phú của nữ sĩ Thanh Quan:  
        " Nhớ nước đau lòng con quốc quốc
         Thương nhà mỏi miệng cái gia gia
         Dừng chân đứng lại trời non nước
         Một mảnh tình riêng ta.. với.. ta.."
Giá như … (trong suy nghĩ )...xe dừng lại ở đây cho mình xuống ngắt lấy một bông hoa rừng , một hòn đá nào đó hay một nhành lá cũng được , để làm kỷ niệm lần đầu tiên đặt chân lên đèo Ngang thì hay biết mấy .Xe bây giờ đang vun vút xuống đèo , có nghĩa là đã qua địa giới khác mất rồi .Xin tạm biệt Quảng Bình  , hẹn ngày tái ngộ , lòng  tự nhủ lòng như vậy .
Mười một giờ ăn cơm ở Kỳ Anh  xe lại tiếp tục lăn bánh .Khách trên xe xem chừng ai cũng mỏi mệt .Ăn no ,xe lắc qua lắc lại như cánh võng đu đưa khiến mọi người im lặng ,chìm sâu vào giấc ngủ. Chỉ có tôi với Quy và vài ba người ngồi cạnh tài xế là còn thức. Đến năm giờ chiều xe mới đến Vinh . tôi nói với Hải :
- Để Quy trông hành lý , mình và cậu đi tìm nhà trọ ,nghỉ ngơi mai ta đi tiếp.
 Quanh quẩn một hồi mà nhà trọ nào cũng hết chỗ . Quay lại gặp Quy tôi đề xuất :
 -  Thôi bây giờ thế này . Ở Vinh mình có nhà bà con 12 đường Ngô Quyền . Ta kéo về đó nghỉ , chả lẽ ngủ lê ở đây hay thức suốt cả đêm .
Cả hai im lặng suy nghĩ . Một hồi lâu Hải mới nói :
-  Mình ở lại đây, Dũng và Quy đi..đi..về nhà bà con cũng được.
Vốn là người cùng làng , học cùng lớp nhưng không thân tình cho lắm ,  nên Hải ngại không thích phiền lụy đến ai , do dó tôi để tùy Hải định liệu ,không ép . Tôi quay sang hỏi Quy :
- Còn Quy thế nào ? Nếu không thì mình cũng ở lại với các bạn không sao hết . Có nhà quen mà nghỉ không sướng hơn à?
Quy trả lời như muốn giao cho tôi toàn quyền quyết định :
- Tùy Dũng , Dũng đi đâu Quy đi đó .
- Thế thì Hải ở lại nhé , Quy đi với mình có địa chỉ đây .
Ghé vào quán uống ly nước chanh , luôn tiện hỏi dò địa chỉ . Trên đường đến vườn hoa cổng Nam tôi nói trước với Quy :
- Đó là nhà thầy Tịnh , giáo viên dạy toán trường cấp ba Huỳnh Thúc Kháng Vinh . Mình và thầy Tịnh là anh em bạn con dì , mình nhỏ tuổi  nhưng vai vế thi lớn hơn .Quy đừng ngại gì hết , nghỉ lại một đêm không  sao đâu .
 Quy nói như muốn thanh minh :
- Không phải Quy ngại đâu .Lỡ đường mà có nhà nghỉ ngơi thì còn gì bằng . Ông bạn của Dũng có vẻ ít nói , không bặt thiệp cho lắm Dũng nhỉ ?
Tôi khua tay :
- Tuy trong làng nhưng nó ở xóm khác .Mà dân xóm đó toàn ăn to nói lớn nên có biệt danh dân sóng bổ . Không biết bây giờ cậu ta học hành thế nào thì mình không biết chứ hồi lớp bốn thì khỏi nói, kém lắm .
Vừa đi vừa nói chuyện thì đã thấy biển báo đường Ngô Quyền. Đi khoảng chừng độ vài ba phút nữa thì đến nhà .Đứng ngoài cữa nhìn vào đã thấy Dì tôi đang bồng cháu Ti Kha đi ra .Tôi đứng im xem thử Dì có nhận ra ai không . Thấy có hai người đang đứng tần ngần trước nhà mình , Dì hỏi :
-  Anh chị tìm nhà ai ?
Tôi giả vờ không nghe ,Dì nhìn tôi đăm đăm rồi ngạc nhiên kêu lên:
- Có phải thằng Dũng đó khô ông ?
Tôi ôm lấy Dì:
- Dạ cháu đây .Tưởng Dì không nhận ra cháu .
- Cháu ra đây có chuyện chi hay đi mô nữa. còn O ni con ai ?
- Dạ cháu đi Hà nội nhưng nhà trọ hết chỗ nên tìm nhà Dì mà đến . đây là bạn cháu cùng đi Hà nội đó ạ .
- Thôi vào nhà cất đồ nghỉ ngơi tắm rửa  cho khỏe .Rứa chị ( má tôi ) có khỏe không ?
- Dạ , má cháu khỏe lắm Dì ạ .Chú Tịnh ,thím Mai đi làm chưa về à ? Các em Liễu ,Thanh nữa sao không thấy Dì ?
Đợi tôi và Quy cất đồ xong Dì mới kể một loạt :
- Tịnh đến trường ,mẹ Ti Kha đi làm chắc sắp về .Thằng Thanh đi bán kem đến tối mới về . Con Liễu mới đi mô đó  .
Tôi bảo Quy :
- Quy lấy khăn đi rửa mặt trước cho mát , mình nói chuyện với Dì một lát , rồi đi rửa sau cũng được .
Dì hỏi tôi :
- Đi Hà Nội mà học à Dũng ?
- Dạ đâu có, cháu bỏ học rồi. Cháu đi Hà Nội tìm việc làm Dì ạ.
- Việc chi ?
- Dạ cháu ra nhờ anh Hùng kiếm cho .Không biết có được hay không ?
Đang nói chuyện thì vừa lúc vợ chồng chú Tịnh về .Thấy tôi chú cười to:
 - A ...eng Ly . Eng ra khi mô đó ( tên cúng cơm của tôi lúc còn nhỏ)
Chú rất vui ,tuy đã xa quê lâu ngày theo đường học hành và dạy học hơn chục năm nay .Nhưng hễ gặp người làng hay nói chuyện với người trong nhà chú hay pha ngôn ngữ và giọng nói quê hương để thêm phần vui vẻ thân mật.   
- Rứa eng đi Hà Nội mần chi ?
Không biết trả lời sao cho chú hiểu đây , chần chừ một lát tôi đành kể rõ sự tình không dấu diếm một điều gì .Chú có hỏi qua tình hình học hành của tôi rồi chú im lặng không nói thêm gì nữa .
Ăn cơm tối xong chú mới nói :
- Tối nay... , cô ấy tên gì anh Dũng ?
- Dạ Quy . Tên Quy!
- Thế này nhé . O Quy nghỉ ngơi kẻo mệt . Tôi và anh Dũng đi chơi một lát .
Tôi đang còn ngơ ngác phân vân có nên đi hay không , vì sợ bỏ Quy ở nhà một mình e buồn .Nhưng mà chú đã nói mà không đi thì lại càng không tiện .Thành thử tôi thông cảm với Quy:
- Thôi Quy ngồi nghỉ một lát rồi đi ngủ sớm kẻo đi cả ngày mệt đó.Vả lại mai còn ra bến xe sớm để tiếp tục hành trình Hà Nội . Thông cảm cho mình nhé .
- Dũng cứ tự nhiên mình không sao đâu !
Chú Tịnh đưa tôi ra vườn hoa cổng Nam .Ban đêm thị xã (bấy giờ chưa lên thành phố) tấp nập người đi lại .Quán xá giải khát đầy đường .Tuy nhà cữa chưa có gì khang trang kiên cố, đại đa số nhà lợp tranh nứa , cột kèo đòn tay cho đến rui mèn toàn là lồ ô , luồng nhưng kết cấu rất đẹp và chắc chắn .
Sau khi kiếm được chỗ ngồi thuận tiện , xong vài ngụm cafe đá, chú tâm sự với tôi:
- Anh Dũng này. Tịnh hẹn anh đi uống nước là vì muốn trao đổi với anh một chuyện . Khi tối anh có nói anh đi Hà Nội tìm việc làm . Tôi khuyên anh đừng đi nữa mà nên tiếp tục đi hoc .
Tôi thấy câu chuyện đã có phần quan trọng rồi đấy, nên trong lòng băn khoăn lo lắng . Chưa kịp trả lời chú đã nói tiếp :
- Chân thành mà nói vì tương lai của anh mà Tịnh có ý khuyên anh như vậy .
- Thì đã lỡ rồi biết làm sao bây giờ , chú !
- Này nha ! anh cứ ở lại đây học , khó khăn gì Tịnh sẽ giúp đỡ . Tịnh sẽ xin cho anh vào học lớp chín nơi trường Tịnh dạy .Tịnh sẽ viết thư nói với Dì và chị Hanh cố gắng cho anh học hai năm nữa , rồi sau đó như thế nào tính liệu sau .
Chú nói một cách kiên quyết làm cho tôi hết đường phản bác . Tôi kiếm lý do may ra thay đổi tình thế :
- Nhưng mà hồ sơ ,học bạ Dũng không rút ,đang còn ở trường làm sao mà nhập học được .
Đốt thêm điếu thuốc lá , chú nói như đinh đóng cột :
- Khỏi lo nếu anh nhất trí Tịnh sẽ kiếm cho anh bộ học bạ mới luôn.Ngoài ra Tịnh sẽ giúp anh thêm phần kiến thức toàn học. Ngay ngày mai Tịnh sẽ viết thư báo cho chị Hanh và Dì .Còn anh sáng sớm , đưa cô gì đấy ra bến xe , giúp cô ấy mua lấy vé  , cô ấy tự đi được rồi có gì đâu mà ngại . Phải không ?
Đúng là đột ngột , tôi đành im lặng trước sự quan tâm thịnh tình đó. Làm sao tôi có thể cưỡng lại sự giúp đỡ tha thiết đó .Chỉ có những người am hiểu sâu sắc giá trị về sự học , mới khuyên nhủ tôi tận sức tận lòng như thế. Chả nhẽ vì sự ham muốn tức thời mà bỏ đi một cơ hội ngàn vàng .Nhớ lại hồi học lớp năm tư thục Đồng Hới, cũng là một sự bất ngờ mà mình có được trình độ cấp hai , nếu không có suy nghĩ  đi ngang rẽ tắt như vừa rồi thì mình cũng có trình độ cấp ba để thi vào đại học .Nhưng kế hoạch đó đã tan vỡ như bong bóng xà phòng .Sự học lên lỡ làng có muốn thì cũng phải chậm đi một năm .Còn cơ hội này theo như chú Tịnh nói thì quá tuyệt vời .
Nhấp thêm ngụm cafe tôi trả lời chú Tịnh :
- Dạ , chú tính cho Dũng được cái gì hay cái đó .Sáng mai sau khi đưa cô ấy lên xe ,Dũng đến bưu điện ,điện về cho chị Hanh là ổn . Sau đó chú có muốn gữi thư  cũng được .
Hai anh em nói chuyện thêm một tý nữa rồi ra về. Đến nhà thấy Quy đang ngủ ngon nên không nói gì được, đành để sáng mai mới nói trước khi dẫn nàng ra bến xe, xin lỗi nàng thông cảm vì không tháp tùng được nàng ra Hà Nội như đã hứa với nàng ở trên xe.
Nằm hơn một tiếng đồng hồ mà không sao ngủ được . Lại tưởng tượng viễn cảnh một anh học trò nơi xứ Nghệ .Lại một bước ngoặc lớn trong cuộc đời không hề biết trước . Đúng là nói trước bước không qua , trời định hơn mình định .   
24-5-2012




Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Dùng mã code dưới đây để chèn nguồn từ bên ngoài vào comment
Hình ảnh : Copy link hình và dán trực tiếp vào comment mà không cần dùng thẻ
LƯU Ý :Định dạng đuôi ảnh hỗ trợ ['JPG','GIF','PNG','BMP']